← Tất cả bài viết
03/07/2026

TỪ ỐNG HEO 60 TRIỆU ĐẾN 30 TỶ MỘT NĂM: BƯỚC NGOẶT CỦA THẮM ĐẶNG

Mẹ 65 ký. Hay tập thể dục. Cần cái quần co giãn, mặc vào thấy dễ chịu. Chỉ vậy. Một việc con gái làm cho mẹ, chẳng có gì đáng kể. Người bán, không rõ vì sao, để cho cô giá sỉ.

TỪ ỐNG HEO 60 TRIỆU ĐẾN 30 TỶ MỘT NĂM: BƯỚC NGOẶT CỦA THẮM ĐẶNG

Một buổi chiều, cô gái ấy đi mua quần legging cho mẹ.

Mẹ 65 ký. Hay tập thể dục. Cần cái quần co giãn, mặc vào thấy dễ chịu. Chỉ vậy. Một việc con gái làm cho mẹ, chẳng có gì đáng kể.

Người bán, không rõ vì sao, để cho cô giá sỉ.

Rồi hàng xóm thấy cái quần đẹp, hỏi mua ở đâu. Một chị bạn nhờ mua giùm một cái. Tuần sau, hai cái. Rồi năm cái. Rồi cô ngồi ghi tên từng người vào một cuốn sổ nhỏ cho khỏi lẫn.

Cô gái ấy — chị Thắm Đặng, người hôm nay tôi muốn kể cho bạn nghe — lúc đó chưa hề biết mình vừa chạm tay vào một cái duyên. Đây là một câu chuyện khởi nghiệp từ con số 0 theo đúng nghĩa đen. Không vốn. Không kiến thức ngành. Chỉ có mấy đồng tiền lời từ việc mua giùm, cô bỏ hết vào một cái ống heo đất.

Không đụng tới. Một năm ròng.

Cuối năm, đập ống heo ra. Đếm. Khoảng 60 triệu.

Đủ nhập lô hàng đầu tiên. Đủ mở một cái shop nhỏ xíu.

Mười mấy năm sau, có năm doanh thu cửa hàng của chị chạm ngưỡng 29–30 tỷ đồng. Thời điểm ấy tỷ giá quanh 20 nghìn một đô — tính ra hơn một triệu đô la.

Tôi kể con số đó không phải để bạn choáng. Tôi kể để bạn hỏi ngược lại một câu — câu mà chính tôi đã hỏi khi mới biết chị: từ cái ống heo đến con số ấy, chặng ở giữa là gì?

Vì đỉnh cao không rơi từ trên trời xuống. Và khi nhìn kỹ cả chặng đường của chị, tôi nhận ra nó không phải chuyện may mắn. Nó là chuyện về một loại vốn khác — thứ vốn mà ai trong chúng ta cũng đang có sẵn mà không hay.

Cái duyên không phải may mắn — nó là con mắt

Ai cũng có lúc được giá sỉ. Ai cũng có lúc bạn bè nhờ mua giùm cái này cái kia.

Khác biệt nằm ở chỗ: hầu hết chúng ta mua giùm xong là thôi. Chị Thắm Đặng nhìn vào đó và thấy một dòng chảy.

Nhiều người cần. Mình lấy được giá tốt. Giữa hai điều đó có một khoảng trống — và khoảng trống ấy tên là cơ hội.

Đây là bài học đầu tiên, mà có lẽ cũng quan trọng nhất. Cái duyên không tự nó thành sự nghiệp. Nó thành sự nghiệp khi có một người đủ nhạy để nhìn ra, và đủ liều để bước vào.

Bạn đã bao nhiêu lần đứng sát ngay một cơ hội mà không nhận ra đó là cơ hội?

Bắt đầu từ số 0 thật — và cái ống heo

Ở đây tôi muốn bạn dừng một nhịp, vì hai chữ "số 0" hay bị nói cho vui miệng.

Chị bắt đầu từ số 0 theo đúng nghĩa đen.

Không vốn để rót. Không có gia đình chống lưng một khoản lớn — ba mẹ chị buôn bán nhỏ, ba buôn xe, mẹ buôn rau củ, đi chợ từ 3–4 giờ sáng. Không tấm bằng ngành thời trang. Không một mối quan hệ nào trong nghề.

Cái chị làm là điều đơn giản nhất mà cũng khó nhất: gom từng đồng tiền lời, bỏ vào ống heo, không tiêu.

Nghe nhỏ. Nhưng bạn thử nghĩ — bao nhiêu người cầm được đồng lời đầu tiên là tiêu ngay đó? Giữ tiền, với một người trẻ, khó hơn kiếm tiền nhiều.

Sáu mươi triệu trong cái ống heo ấy không phải vốn từ trên trời. Nó là một năm không tiêu xài nén lại. Là mồ hôi đóng thành hình.

Và đây là chỗ đáng để mọi phụ nữ đang tự nhủ "tôi chưa đủ vốn để bắt đầu" soi vào. Với phụ nữ khởi nghiệp không vốn, vốn không phải lúc nào cũng là tiền có sẵn. Đôi khi vốn là thứ bạn gom được từ chính cái nhỏ bé mình đang có — nếu bạn chịu giữ nó lại thay vì tiêu đi.

Dám làm việc khó: một mình xách vali đi đánh hàng

Có shop rồi, phải có hàng.

Chị tự đi. Tự sang Quảng Châu. Tự sang Thái Lan. Tự chọn, tự mặc cả, tự ôm hàng về.

Hình dung khung cảnh đó cho thật vào. Một người phụ nữ, đi một mình, ở xứ lạ, tiếng không thạo, giữa những khu chợ đầu mối rộng đến hoa mắt, tự mình quyết lấy cái gì bỏ cái gì. Chọn sai một nước là mất tiền thật — tiền từ ống heo.

Không ai làm thay được khúc này.

Với người làm khởi nghiệp thời trang, chuyện tự đi đánh hàng Quảng Châu không phải là đi du lịch. Đó là những ngày ê chân, đau lưng, cân não trước từng lô hàng chưa biết có bán được hay không.

Sinh con đầu lòng xong, chị dời cửa hàng từ Quận 1 sang Quận 3, chuyển hẳn sang bán lẻ. Năm đầu chật vật. Con nhỏ, mô hình mới, địa bàn mới — ba cái đè lên nhau một lúc.

Điều tôi phục ở đây: chị không né việc khó. Đi đánh hàng nước ngoài — khó, chị đi. Đổi mô hình lúc con còn đỏ hỏn — khó, chị làm.

Có một câu chị hay tâm niệm, đại ý: năng lực có thể vượt qua việc khó, chỉ cần quyết tâm và đúng cách. Câu đó chị rút ra từ hồi đi học — một môn từng bị điểm 0, điểm 1, mà sau tháng rưỡi chị kéo lên thành hàng loạt điểm 10. Nhưng nó đúng luôn cho chuyện kinh doanh.

Việc khó không phải để né. Việc khó là để làm — vì làm được nó, bạn thành một người khác.

Bước ngoặt livestream: dám học một kỹ năng chưa từng có

Đây mới là chỗ cái ống heo hóa thành con số hàng chục tỷ.

Có một giai đoạn, cách bán truyền thống bắt đầu chạm trần. Livestream nổi lên như một sân chơi mới.

Với nhiều người, livestream là một nỗi ngại. Đứng trước ống kính, nói một mình hàng giờ, bị người ta soi, sợ quê. Riêng chị Thắm Đặng — người vốn từng sợ sân khấu, sợ cầm micro trước đám đông — thì đây đáng lẽ phải là việc chị né đầu tiên.

Chị không né. Chị đi học. Chị làm.

Và bứt phá nhờ livestream là có thật: kênh này thành đòn bẩy đưa cửa hàng lên một tầng doanh thu mới.

Tôi dừng ở đây vì thấy một điều đẹp: người ta hay tưởng người thành công là người không sợ. Không phải. Chị vẫn sợ sân khấu. Chị chỉ học cách đứng cạnh nỗi sợ mà vẫn làm việc cần làm. Hai chuyện đó khác nhau hoàn toàn.

Bài học ở khúc này, rút gọn thành một câu cho bạn: khi một kỹ năng mới xuất hiện và bạn thấy ngại nó — rất có thể chính nó là cánh cửa. Ai dám học cái mới trước thì đi qua cửa trước.

Đỉnh cao 2020 — và cách nên nhìn con số ấy

Rồi 2020 tới. Doanh thu chạm 29–30 tỷ một năm.

Hôm nay thương hiệu Thắm Đặng Store có hơn một triệu lượt theo dõi cộng lại trên các kênh — fanpage chính bốn năm trăm nghìn, TikTok năm sáu trăm nghìn, cùng nhiều kênh khác. Hơn 40.000 khách hàng nữ đã từng mua. Cửa hàng từng lên bản tin thời sự HTV9 cuối 2022. Báo Tiếp Thị Gia Đình phỏng vấn năm 2025.

Tôi kể mấy con số này một lần, gọn thôi, rồi cất đi. Vì nếu chỉ dừng ở con số, bạn sẽ thấy một người-đã-thành-công ở xa tít, rồi tự động thấy mình nhỏ lại.

Mà đó không phải điều tôi muốn để lại trong bạn.

Điều tôi muốn bạn nhớ là thứ tự. Ống heo trước. Con mắt nhìn ra cái duyên trước. Kỷ luật giữ tiền trước. Dám xách vali đi đánh hàng một mình trước. Dám học livestream dù sợ sân khấu trước.

Con số 30 tỷ đứng cuối hàng, không phải đầu hàng. Nó là kết quả, không phải nguyên nhân.

Vậy "vốn thật" của người khởi nghiệp là gì?

Nếu bạn hỏi tôi, sau khi nhìn cả hành trình khởi nghiệp phụ nữ Việt này, đâu là thứ thật sự làm nên khác biệt — tôi sẽ không nói là tiền.

Tiền, chị bắt đầu gần như bằng 0.

Thứ chị có, và tôi tin ai cũng rèn được, là ba thứ:

• Con mắt quan sát. Nhìn một việc mua giùm ra cả một dòng khách hàng. Cái nhạy này chị có từ bé — hồi nhỏ đã ngồi đếm và chia những cọc tiền lẻ cho mẹ.
• Sự dám học cái mới. Đi nước ngoài đánh hàng — học. Livestream — học. Không lấy "tôi chưa biết" ra làm cớ để dừng.
• Sự kiên trì đủ dài. Từ ống heo đến 30 tỷ là mười mấy năm, có năm đầu chật vật, có lúc đổi mô hình khi con còn nhỏ. Không khúc nào bùng nổ trong một đêm.

Ba thứ đó không cần vốn để mua. Chúng cần bạn quyết định bắt đầu.

Câu hỏi thường gặp

Thắm Đặng là ai?
Chị Thắm Đặng (Đặng Thị Hồng Thắm) là nhà sáng lập và điều hành Thắm Đặng Store — thương hiệu thời trang nữ kèm tư vấn phong cách, lập năm 2017, cửa hàng chính ở Quận 3, TP.HCM. Chị khởi nghiệp từ con số 0 và đưa cửa hàng đạt doanh thu đỉnh 29–30 tỷ đồng một năm vào 2020.

Thắm Đặng Store bán gì?
Thời trang nữ theo định vị "mặc đẹp mà vẫn tiết kiệm chi phí" — đồ tôn dáng, ứng dụng cao, bền theo thời gian, hợp nhiều vóc dáng. Đi kèm là tư vấn phong cách cho phụ nữ.

Phụ nữ không có vốn thì khởi nghiệp được không?
Câu chuyện của chị cho thấy điểm xuất phát không phải rào cản lớn nhất. Chị bắt đầu với khoản tiền lời gom trong một cái ống heo. Vốn thật nằm ở con mắt quan sát, sự dám học cái mới và độ kiên trì — những thứ rèn được, không cần mua.

Chị bứt phá doanh thu nhờ đâu?
Bước ngoặt lớn nhất là dám học và làm livestream vào giai đoạn kênh này mới nổi — dù bản thân chị vốn có nỗi sợ sân khấu.

Kết: cái ống heo của bạn

Nếu câu chuyện này chạm được bạn, có lẽ vì bạn đang đứng ở đâu đó gần cái ống heo của riêng mình — chưa đầy, chưa chắc, chưa dám đập.

Hãy nhớ điều này: mỗi con số 30 tỷ trên đời đều từng bắt đầu bằng một đồng lời đầu tiên mà ai đó quyết định giữ lại thay vì tiêu đi. Vốn thật không nằm trong két. Nó nằm ở con mắt, ở sự dám học, ở độ kiên trì — những thứ bạn đã có sẵn.

Nếu bạn muốn học cách bắt đầu từ đúng chỗ mình đang đứng, hãy theo dõi chị Thắm Đặng trên blog và các kênh của Thắm Đặng Store — nơi chị kể thật, chỉ thật, để đồng hành cùng phụ nữ trên hành trình làm chủ cuộc sống.

Cái ống heo của bạn, biết đâu, cũng đang chờ được đập ra.

Về nhân vật trong bài

Chị Thắm Đặng (Đặng Thị Hồng Thắm), sinh năm 1986 tại TP.HCM, là nhà sáng lập Thắm Đặng Store và hiện là Chủ tịch một chapter BNI trong cộng đồng doanh nhân. Sau hành trình khởi nghiệp thời trang từ con số 0, chị đang xây kênh nội dung để đồng hành cùng phụ nữ — nhất là phụ nữ đã lập gia đình, làm mẹ — tìm lại tự tin, yêu chính mình và làm chủ cuộc sống. Triết lý chị hay nhắc: "Phụ nữ đẹp nhất là khi họ biết yêu chính mình."

Bạn có thể theo dõi chị qua:
• Facebook: facebook.com/thamdangstore (https://facebook.com/thamdangstore)
• TikTok: @thamdangstore.vn (https://www.tiktok.com/@thamdangstore.vn)
• Blog: thamdang.com (https://thamdang.com)


📌 Đọc thêm câu chuyện đầy đủ của Thắm Đặng: https://thamdang.com/tham-dang-la-ai-hanh-trinh-truyen-cam-hung-cho-phu-nu-viet/

Zalo